Thư gửi người yêu cũ

1134

Gửi anh – người em đã từng yêu.

Đã bao lâu rồi em không nhớ cũng không còn dám nhớ những ngọt ngào khi chúng ta còn bên nhau. Chẳng phải em không còn yêu anh mà chỉ đơn giản thôi vì em là người yêu cũ. Em chẳng còn cái quyền chen vào cuộc sống của anh, chẳng dám than phiền cuộc sống khó khăn hay em buồn chán gì với anh. Em cứ sống như người không cảm xúc, nước mắt em không dám rơi vì chẳng còn bờ vai ấy để tựa vào. Tất cả khó khăn cũng chẳng là gì so với cảm giác đau khổ khi cố quên một người rất đỗi thân quen.

Nhưng tất cả đều đã là quá khứ. Sau gần 5 năm em học cách sống một mình, thì bất chợt ta lại gặp nhau. Bao cảm xúc lại ùa về, anh đứng trước mặt em nhưng anh không còn là người yêu em nữa. Địa vị mới này làm em bối rối, chưa kịp lấy lại bình tĩnh với những gì đang diễn ra thì bàng hoàng khi nghe anh trách “sao tự nhiên ngày ấy em lại nói chia tay, anh không hiểu vì sao?”

Biết trả lời anh sao đây? Em chẳng biết nói gì ngoài câu “đến em còn không biết sao người khác biết được”. Nghe quá vô lý đúng không anh? Xin lỗi nhưng đó nó thành câu cửa miệng của em mất rồi. Nhưng chẳng vô lý tí nào đâu mà là cái chế độ lẩn tránh của em nó lại hoạt động đấy!

Em muốn quên đi, tất cả qua đi để cho hai ta có cuộc sống mới. Em không muốn anh nghĩ ngợi khi em nói lý do, thôi cứ cho em là kẻ vô tình, vội đến rồi vội đi qua cuộc sống của anh.
Nghe anh nói mà lòng em đau nhói, xót xa khi anh đâu biết những gì em cảm nhận. 5 năm đã qua đi rồi, hãy để cho em nhớ về anh bằng những gì đẹp nhất, hãy để em quên hết những đắng cay khi bên anh. Bình thường người ta hay lên án yêu thì không cần lý do còn lúc chia tay thì có cả tá lý do để trình bày. Giờ em muốn làm điều ngược lại, khi yêu thì em có cả tá lý do để yêu anh còn chia tay thì không cần lý do.

Đó chỉ là cách nghĩ đơn thuần của em mà thôi… nhưng cái gì nó cũng có nguyên nhân cả anh à.

Anh có biết không trong cuộc sống có quá nhiều thứ em không thể chia sẻ cùng anh. E sợ khi nói ra anh sẽ coi em là người tẻ nhạt, em luôn lo lắng đến cảm nhận của anh mà quên mất một điều khoảng cách hai ta ngày một rộng. Đến lúc em cảm giác không thể trải lòng thoải mái nói tất cả với anh thì tình yêu của 2 ta đã bắt đầu có vấn đề.

Giờ đây khi anh muốn biết lý do, em nghĩ đây có thể là cơ hội cuối cùng để em có thể sống thật với chính mình trước mặt anh. Chắc anh chẳng biết rằng khi yêu anh em có một quyển nhật ký, em đã ghi lại quãng thời gian hạnh phúc bên anh và sau này là nó là tâm can, là những cảm xúc, là đối tượng chia sẻ cảm xúc của em khi ta xa nhau. Lật lại những dòng cảm xúc làm em gợi nhớ nhiều điều em đã cố quên trong những ngày tháng qua.

Thứ nhất chúng ta không thể nói chuyện thẳng thắn với nhau.

Thứ hai anh còn nhớ lúc trước anh cứ bận rộn suốt, anh có biết có quãng cả 5-7 ngày không một tin nhắn chứ đừng nói đến là chuyện trò. Nhiều lúc em cứ nghĩ như đang cầu xin tình yêu của anh. Nó làm tổn thương lòng tự trọng của em nhiều lắm.

Anh biết đấy lòng tự trọng của mấy con cừu nó cao lắm, cái đó là bệnh chung chẳng riêng mình em. Nhưng tất cả chỉ là tiền đề cho cái lý do thứ 3 thôi anh à.

Chẳng biết anh có nhớ không nhưng em nhớ chẳng mấy khi em nhắc đến gia đình trước mặt anh cả. Đơn giản thôi vì nó là cách em bảo vệ tình yêu của mình. Cái lý do thật trẻ con đúng không anh.

Có quá nhiều thứ không thể chia sẻ làm anh không biết em lớn lên trong một gia đình không hạnh phúc. Đắng cay thay khi nỗi đau không thể cất thành lời. Em cười nhạt đi qua tất cả, coi nó là gió thoảng qua đến khi em biết yêu. Em ý thức được một điều cuộc sống gia đình cần có sự cảm thông và chia sẻ, hai bên phải tôn trọng lẫn nhau. Nói chuyện với nhau cần cởi mở, thẳng thắn giải quyết vấn đề đừng có cộng dồn tất cả các lý do để rồi không thể có chung cách nghĩ, cách sống thì không thể có tiếng nói chung được. Khi không có tiếng nói chung thì gia đình sẽ rạn nứt và các cuộc cãi vã nó hủy hoại tuổi thơ của con cái.

Mấy cái đó có vẻ suy diễn quá đúng không anh. Nhưng nó chỉ là góc nho nhỏ những gì em phải trải qua thôi. Còn anh, anh đã cho em cái cảm giác gì anh biết không?

Cảm giác không an toàn, trong mắt em anh hơn em mọi thứ, em chẳng biết lấy gì để tự tin trước anh. Anh luôn chú tâm vào công việc mà quên mất một điều, vẫn còn em phía sau anh đó. Em cảm giác em chỉ là thứ cấp sau công việc của anh thôi. Em cần một người con trai phải coi gia đình là số một, tất cả còn lại chỉ là cần thiết chứ không phải quan trọng nhất. Để tránh đi tất cả đắng cay tuổi thơ e đã phải trải qua, chỉ vậy thôi anh à.

Người ta chỉ biết mình yêu thật lòng bao nhiêu chứ đâu có biết đối phương yêu thật lòng bao nhiêu, đúng không anh? Tình càng say, chia tay càng đau khổ, thế nên em sẽ là kẻ ra đi để chấm dứt mối quan hệ này khi nó chưa quá “say”. Nhưng trớ trêu thay em đã nhầm. Sai trầm trọng khi cố quên đi tất cả. Đơn giản thôi vì tất cả kí ức nó vẫn vẹn nguyên trong em như mới hôm qua.

Rồi mai đây tình cờ gặp lại liệu ta có lướt qua nhau như chưa từng quen hay sẽ chào nhau như 2 người bạn cũ?

Gửi anh người em đã từng yêu say đắm một mùa thu đầy mưa!!!

Nhã Linh