Trả lại tôi ngày hôm qua

700

Đã rất lâu rồi tôi không còn lãng mạn, tôi chẳng thể thả hồn mình vào những dòng thơ hay đung đưa theo giai điệu của một bản tình ca. Tôi đã không còn vô tư cười, khóc theo cung bậc cảm xúc của bản thân vì tôi biết sẽ chẳng mấy ai an ủi tôi khi tôi buồn, động viên tôi khi tôi vấp ngã. Bởi phần đông họ sẽ mỉa mai và cười trên nỗi đau của tôi mà thôi.

Tôi cũng không còn biết nương tựa vào ai ngoài nghị lực của chính bản thân mình. Bởi tôi biết chỉ có tôi mới có thể cố gắng hết sức vì tương lai và sự nghiệp của chính tôi, bởi suy cho cùng thì bạn bè, người thân ai cũng có cuộc đời của họ. Và tất nhiên rồi ai cũng phải sống cho cuộc đời của riêng bản thân mình. Làm sao họ có thể giúp đỡ tôi hoặc giá có đi chăng nữa thì cũng chỉ là hỗ trợ chút ít mà thôi. Sẽ không thể có chuyện họ dồn hết lực, dùng hết sức để lo cho tôi đâu, bởi người có thể làm điều đó cho tôi chỉ có duy nhất là bố mẹ tôi mà thôi.

Cứ thế tôi lớn lên và lạc trôi giữa cuộc đời, tôi lạnh lùng, tôi trưởng thành và hơn hết là tôi đã mất đi cái tuổi thanh xuân đầy mơ mộng. Tôi không còn mơ về chàng hoàng tử, không còn nghĩ đến đom đóm, cánh bướm nơi làng quê hay là những cánh diều.

Tôi lao vào công việc, tôi muốn kiếm thật nhiều tiền, tôi muốn quên đi những lần yêu dang dở và hơn hết là giờ đây con tim tôi không thể yêu trở lại. Tôi nhớ lắm mối tình đầu, nhớ cảm giác hồi hộp khi hẹn hò, nhớ những lúc người cũ làm tôi bất ngờ và hạnh phúc.

Tôi nhớ, nhớ tất cả những gì là của ngày xưa cũ, tôi ước được một lần được trở lại ngày hôm qua